CẢnh ăn thịt người ở trung quốc ( bọn xúc vật )

Go down

CẢnh ăn thịt người ở trung quốc ( bọn xúc vật )

Bài gửi  Admin on 5/19/2010, 17:31


Sự kiện "ăn thịt người" tại Trung Quốc đã được viết thành sách. Xin nhấp vào đây
để xem phần giới thiệu. Tuy nhiên những hình ảnh dưới đây thật là dễ
sợ. Chúng tôi không biết tính chân thật của những tấm ảnh này. Những
tấm ảnh này thật hay được ngụy tạo chúng tôi không có cách nào để kiểm
chứng. Tuy nhiên, cho dù đây là những tấm ảnh được ngụy tạo bằng các
thủ thuật "photo shop" thì chúng cũng có giá trị minh họa cho cuốn sách
nói trên. Admin.

The cannibalism in China was documented in books. Click HERE
to read the introduction. The below photos are very scary. We don't
know for sure about the truthfulness of these pictures. However, they
may serve as the illustrations for the above mentioned book. Admin.


Some where in China









































































Theo nội dung
email cho biết khi chính quyền Trung Quốc gửi những người Tây Tạng hay
Pháp Luân Công cho nhóm người chuyên làm thịt nầy để làm chà bông trộn
chung với thịt heo để bán ra thị trường trên thế giới tạo thêm lợi
nhuận cho cơ sở làm thịt chà bông Quốc Doanh Trung Quốc. Ngoài phần
thịt người làm chà bông, những phần đồ lòng, chính quyền TQ cho những
người làm thịt tự do lấy dùng ngâm rượu hoặc đem nướng nhậu .

Phần hình chụp được chụp mỗi người bị làm thịt ghi vào con số HỒ SƠ là
số mấy, sau đó những hình nầy gửi cho công an TQ báo cáo đã làm thịt
bao nhiêu người để lãnh công . Những tấm hình nầy được một người bạn
quen biết "nhóm người làm thịt" đánh cắp gửi ra ngoài . Nếu quí bạn đọc
có phương tiện Internet, Blogs, xin phổ biến rộng để giúp những nạn
nhân Tây Tạng cũng như báo cho thế giới biết sự man rợ của chính quyền
TQ .

Một phần tin về chuyện nầy được bắt đầu phổ biến trên các Blog
tiếng Hoa , cũng đăng những tấm hình nầy. Ghi Chú phần tiếng Hoa được
phổ biến qua một câu chuyện khác hoàn toàn với nội dung email cấp cứu.
Có thể theo chúng tôi sau khi những tấm hình nầy được phổ biến về tội
ác của tập đoàn Trung Cộng thì Chính Phủ Trung Cộng cho phổ biến với
nội dung khác đi, cho rằng đây chỉ là dân đói nên tự ăn thịt người sống
không liên quan gì tới chính quyền Trung Quốc. Bài viết nầy bằng tiếng
TQ , được dịch giả Việt Hải Trần Dịch từ tiếng Hoa qua tiếng Việt để
bạn đọc tham khảo. Chúng tôi nhắc lại bài nầy được viết sau lá email
phổ biến. Bài viết dưới đây có thể nhằm đánh lạc hướng tội ác của tập
đoàn CSTQ :


CHUYỆN KINH TỞM RỢN NGƯỜI - XẺ THỊT GÁI TRINH ĐỂ ĂN TẾT

Nghèo,Một số người không tiền mua thịt ăn.Họ chỉ có thể nuôi một con
heo và đợi đến tết để mần thịt ăn,cũng qua được một cái tết nghèo.Bây
giờ mức sinh hoạt của người dân đã được nâng cao,và tốt hơn xưa rất
nhiều, ngày ngày đều có thịt ăn,

Vậy bây giờ muốn ăn tết người ta sẽ chọn thịt gì đây? Một bút giả,
trong tiết xuân đi thăm người bạn học đã tìm ra được một đáp án -- ĂN
THỊT NGƯỜI, Mà còn là ăn thịt gái trinh nữa cơ! Ở cái thôn trang nhỏ bé
này tuy là vắng vẻ và hẻo lánh, nhưng vẫn là một cận điểm các trục lộ
của khách lữ du. Một số du khách độc hành thường phải đi ngang qua đây,
hơn nữa, họ lại còn xin được ở trọ trong những gia đình dân chúng trong
thôn làng này. Thế nhưng trong số họ, nếu những cô gái nào mà được các
gia chủ coi là "con mồi" thì chắc chắn cô gái đó sẽ được bọ bắt giam
lỏng để "nuôi thịt", trong thời gian nuôi ăn, nuôi ở,cô gái không được
ra khỏi nhà, "con thịt gái trinh" không được quan hệ TÍNH DỤC với đàn
ông, vì rằng thịt gái trinh, phần hạ bộ rất thơm ngon hơn những cô đã
có trải qua chuyện tính giao. Nuôi đến tết rồi, thì trói lại khiêng ra
sau nhà để "thọc huyết", sau đó thì là cả nhà này sẽ tận tình thưởng
thức cái món thịt người trong suốt cả mùa xuân, lại còn có thể đem thịt
bán cho những gia đình không có "thu hoạch",tỷ như trai lỡ thời,ế vợ
hoặc những gia đình không có phụ nữ đến xin ở trọ, khách lữ du phụ nữ
đa số họ chọn những gia đình mà hai vợ chồng có gương mặt nhìn đôn hậu.



Cũng vì, thường khi cận tết hầu như không có khách lữ du đến đây, do
vậy nơi đây chuyện mổ người ăn thịt đã không bị người ta phát hiện, bút
giả vì sang xe lộn, ngẫm nghĩ gần đây có nhà người bạn học, thôi thì
sẵn đây mình đi thăm anh ta chơi, nhân đó mới tận mắt mục kích quá
trình làm thịt người - - Cô gái này khoảng trên hai mươi tuổi, công
nhân, trước đây nửa năm cô ấy xin nghỉ việc, và cũng vì chưa tìm được
công việc nào thích hợp, nên mới đi du sơn ngoạn thủy, xin ở trọ nhà
bạn học tôi liền bị bắt "nuôi thịt".Bây giờ mới vừa được tắm rửa sạch
sẽ khiêng ra,mình cô lõa lồ, vì lạnh nên da cô bị ửng đỏ lên. Chú của
bạn tôi là một nhân viên bảo an trong làng nên trong lúc rửa ráy sạch
sẽ cho cô gái, ông ta đã dùng còng,còng tay cô gái lại để việc rửa ráy
được dễ dàng.

Dân trong làng đối với những vụ án "thịt người" này, họ luôn xem như là
mổ dê, mổ lợn, là chuyện thường tình hiển nhiên. Bạn tôi chưa có bạn
gái, tôi nói: "cô gái đẹp như vậy mà đem làm thịt ăn thì uổng quá đi,
hay là anh lấy cô ta làm vợ có phải là hay hơn không" ? Bạn tôi nói,
làng anh ta có cái lệ là không được lấy gái của làng khác, vì đối với
họ, những cô gái ở làng khác đều chỉ được dùng để mổ thịt ăn mà thôi.
Ngày thường chuyện vãn với nhau, họ thường bảo nhau các cô gái bị bắt
để xẻ thịt là NIÊN TRƯ (heo thịt để ăn tết), tỷ dụ như bà Lưu đại thẩm,
nghe nói nhà cháu bắt được một "ĐẠI NIÊN TRƯ" mập ốm thế nào? "còn đang
nuôi, nên cho ăn...", trong khi đang nói, NIÊN TRƯ đã được tháo còng,
và trói lại đàng hoàng, cô gái rất đẹp, thân hình rất là hấp dẫn, cô đã
được cạo lông sạch sẽ. Má bạn tôi cho biết, khi mới bắt được cô ta nửa
năm trước đây, cô còn ốm lắm, nhưng bây giờ đã mập mạp thêm nhiều rồi.
Họ còn cho biết trói con gái thì trói hai tay hai chân ở phía sau lưng
là được rồi, Mặc cho cô ta cựa quậy vùng vẫy thế nào cũng không sao.

Cô gái đã được đặt trên cái bàn dài rồi, hai người chú của bạn tôi đã
giữ chặt cô gái, cha bạn tôi kéo tóc cô gái về phía sau, và để sẵn cái
thao hứng máu ngay phía dưới cổ của cô. người đẹp sẽ bị cắt cổ trong
chốc lát, tôi thấy rất khẩn tương, nín thở, lấy máy ảnh ra chụp liền
tấm ảnh thứ hai.

Có tiếng kêu khóc "sao giống như là mổ lợn vậy", nhưng mà trên thực
tế,người đang đối diện với đồ đao cũng còn rất bình tỉnh, dù là khóc,
cô vẫn biết chẳng có ai đến cứu cô.Riêng tôi, tôi cũng đã từng động
lòng trắc ẩn,nhưng nghĩ lại mình chỉ là người khách,mình cũng chẳng nói
được gì hơn, cũng đành chịu thôi, hơn nữa, cô gái đã được bày ra cả
khối thịt ngon lành cũng đủ để cho tôi có ý nghĩ muốn ăn thịt, tôi
quyết định phải ăn thịt cô, dù sao, thịt người đâu có dễ gì mà được ăn
đâu. Trước tiên, đường dao cứa ngay cổ cô gái, máu lập tức phun ra tung
toé, phun cả lên tay tên đồ tể,dao lại được đâm sâu vào cổ và cứa qua,
cứa lại để cho máu chảy ra thêm nhanh.Cô gái vì bị cắt cổ họng nên
không thể kêu khóc,mà chỉ vùng vẫy cựa quậy rất mạnh, nhưng vì bị trói
hết tay chân. Vai, háng, chân đều bị kềm chế, nên sự vùng vẫy hoàn toàn
vô hiệu.

Máu phun ra càng nhiều,thì cái lực cựa quậy của cô gái cũng từ từ yếu
đi, mọi người giờ đã khỏe rồi, họ chỉ cần đem đặt cô lên cái bàn dài.
Cha của bạn tôi cũng vứt cây dao đi, ông nắm đầu cô ta xây ngược lại để
cho máu chảy vào thao. Ông ta nói, Máu của các cô gái được nêm thêm gia
vị, rồi cho vào ruột đã làm sạch sẽ, xong đem đi chưng thì ăn ngon lắm.

Máu ra cũng tạm vừa đủ rồi, cô được đặt trên mặt đất, một là để thay
đổi cái tư thế để khống chế máu, hai là để tháo dây trói ra. Con chó
vàng bây giờ nó cũng chạy đến để xí phần, trước nhứt nó xí được chút
máu để "giải lao", và tối đến thì nó sẽ có được ít cục xương của cô gái
để mà cạp chơi.

Dây đã tháo rồi, cô gái lại được khiêng tới chỗ sạch sẽ, những tên đồ
tể bắt đầu rửa sạch máu trên mình cô. Sau cùng chúng xem xét lại thân
thể của cô sau khi đã cạo rửa sạch sẽ lại, cô sẽ được xẻ thịt và cắt
chân tay,

Ở cái màng nầy, tôi chụp ảnh không có gì là khó khăn, nhưng khi xuống
đến phần dưới, chụp ảnh thì tay tôi bắt đầu run run. Vì không thể khống
chế được tay run, nên những tấm ảnh kế tiếp tôi chụp không được rõ ràng
cho lắm, tôi không thể tiếp tục chụp ảnh cho bà con rồi. Giai đoạn kế
tiếp là chặt chân tay và móc nội tạng.

Thân thể cô gái đã được hoàn toàn xẻ thịt, và cắt loại bỏ đi những phần
xương vô dụng, nguyên đống thịt mềm mại đã được bày trên cái bàn để mổ
xẻ.

Mấy ngày nay, cái thôn nhỏ này thường nghe có tiếng kêu khóc của cô gái
sắp bị đưa đi mổ thịt, tiếng mài dao, tiếng đĩa chén, tiếng của cái
thao đụng vào nhau. Trong thôn này có cái luật bất thành văn, là chỉ
được ăn thịt người mỗi khi xuân về tết đến mà thôi; và mỗi một hộ gia
đình thì chỉ được quyền mổ thịt một người thôi. Cái nhà này vì có hai
gia đình anh em ở chung, nên được mần thịt một lượt hai cô gái.

Tay đồ tể dùng cây dao lớn hướng từ phía trên phần xương (xin xem hình) chỗ kín của cô gái mà rọc mạnh xuống dưới.




Ngày nay tại Trung
Quốc đang diễn ra một hiện trạng rất đau lòng, đó là lối sống buôn thả,
thiếu luân lý, tình dục bừa bãi, để rồi mang bầu, sau đó, đem đi bán
bào thai, bán đứa trẻ còn đỏ non, hoặc sinh đứa trẻ đó ra, rồi đem đi
bán cho các nhà hàng để làm thịt người, bán cho các khách hàng ăn, tức
người ăn thịt người.
Một hiện tượng chưa từng bao giờ diễn ra trong lịch sử của xã hội văn minh loài người
DƯỚI ĐÂY LÀ NHỮNG HÌNH ẢNH GHÊ SỢ

CHỐNG CHỈ ĐỊNH: PHỤ NỮ, TRẺ EM, NGƯỜI MẮC BỆNH TIM

Các thương gia Đài loan ở Quảng đông gần đây loan truyền một trào lưu
bồi bổ rợn tóc gáy - Canh thai nhi. Chỉ cần 3-4000 nhân dân tệ là có
thể thưởng thức món canh cực bổ làm từ thai nhi 6-7 tháng tuổi, được
các thương gia Đài loan ví như “tráng dương thượng phẩm”.


Đài thương họ
Vương - chủ một nhà máy ở DongWan - tự nhận là thường khách của canh
thai nhi, cho biết : “Thai nhi độ mấy tháng tuổi, cộng thêm … (một số
vị thuốc Đông y không dịch được), hầm trong 8 tiếng rất có tác dụng bổ
khí, dưỡng huyết.”. Ôm một gái bao 19 tuổi người Hồ Nam, ông Vương
dương dương tự đắc nói : “Với độ tuổi 62 như tôi, mỗi tối đều có thể
làm một lần (make love), chính là nhờ tác dụng của nó.”


Thấy vẻ mặt ký giả đầy hoài nghi, ông ta bèn tự nguyện dẫn ký giả đi “mở mang kiến thức”.


Trạm đầu tiên, ông
ta dẫn ký giả đến thành phố FoShan (Phật Sơn) tỉnh Quảng đông, tìm đến
nhà hàng ăn canh thai nhi, không may ông chủ Lý nói : “Xương sườn (ám
ngữ chỉ thai nhi) không dễ kiếm, hiện tại không có hàng. Loại này không
thể để đông lạnh, phải ăn tươi mới tốt.”


Ông chủ Lý cho
chúng tôi biết, nếu thực sự muốn ăn, “có một đôi vợ chồng ngoại tỉnh
đến làm thuê, hiện đang có bầu 8 tháng, vì đã có 2 con gái nên nếu lần
này lại là con gái thì có thể ăn được.”


Ký giả vẫn bán tín
bán nghi, điều tra phỏng vấn mất mấy tuần mà vẫn chỉ đựơc nghe mà chả
được nhìn tận mắt, đã tưởng phải bỏ cuộc, nào ngờ mấy ngày sau ông
Vương gọi điện báo : “Tìm được hàng rồi, tiết trời đang chuyển lạnh, có
mấy người bạn đang muốn đi bồi bổ.”


Ông ta dẫn ký giả đến Đài Sơn, tìm đến nhà hàng, ông chủ họ Cao dẫn cả đoàn chúng tôi xuống bếp “khai nhãn giới”

Nhìn cái xác thai
nhi chỉ nhỏ bằng con mèo con nằm trên cái thớt, ông Cao hơi ngượng
ngùng nói : “5 tháng tuổi, hơi nhỏ một chút”. Ông Cao nói rằng cái xác
thai nhi nữ này do một người bạn kiếm được dưới nông thôn, ông ta không
muốn tiết lộ giá mua vào, chỉ nói rằng giá cả phụ thuộc vào tháng tuổi
và sống hay chết.


Ông Vương cũng nói thêm, ăn một bữa hết 3500 tệ, các chi tiết khác ông không quan tâm.


Ký giả nghe mọi
người nói, thai nhi chết do lứu sản hoặc phá thai đựơc bán cho người
môi giới khoảng vài trăm tệ, nếu là thai nhi sống đẻ thiếu tháng thì
giá khoảng 2000 tệ, coi như mua làm con nuôi. Khi thai nhi được giao
cho nhà hàng thì đều đã chết, còn chuyện trước đó là thai sống hay thai
chết thì không quan trọng.


Bữa canh bổ này ký giả không có gan nếm thử, sau khi tham quan nhà bếp xong rất lâu không ăn đựơc gì, bèn giả vờ ốm cáo lu
avatar
Admin
Admin

Tổng số bài gửi : 179
Join date : 18/05/2010
Age : 26

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

Về Đầu Trang

- Similar topics

 
Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết